Giữa làng cổ ven sông, có một cây đa đã đứng đó không biết tự bao đời, gốc to đến mức năm sáu người ôm không xuể. Người làng kể rằng vào những đêm không trăng, ai đi ngang gốc đa sau mười hai giờ khuya đều có thể thấy những bóng người mặc áo trắng đứng lặng lẽ dưới tán lá, không đi không lại, chỉ đứng nhìn.
Có người già trong làng giải thích đó là hồn của những người từng tử nạn trên khúc sông gần đó, nương náu nơi gốc đa vì tin rằng cây cổ thụ là chốn trú ngụ của thần linh. Cũng có người trẻ cho rằng đó chỉ là ảo giác do sương mù và ánh trăng phản chiếu qua tán lá.
Dù vậy, cho đến nay dân làng vẫn giữ tục thắp hương dưới gốc đa vào ngày rằm, mùng một, như một cách gìn giữ sự bình yên giữa con người và những điều huyền bí không thể lý giải.