Ngày 26/4/1986, lò phản ứng số 4 của nhà máy điện hạt nhân Chernobyl phát nổ, biến thị trấn Pripyat gần đó – nơi từng có gần 50.000 cư dân sinh sống – thành một thành phố ma chỉ sau vài giờ. Người dân được lệnh sơ tán khẩn cấp, mang theo lời hứa “chỉ đi vài ngày rồi quay lại”, nhưng họ không bao giờ được trở về.
Gần 40 năm trôi qua, Pripyat vẫn đứng yên như một cỗ máy thời gian: những căn hộ với đồ chơi trẻ em nằm lăn lóc, công viên giải trí với vòng đu quay chưa từng được vận hành một lần chính thức, trường học với sách vở phủ đầy bụi. Thiên nhiên dần dần nuốt chửng những công trình bê tông, cây cối mọc xuyên qua sàn nhà và lòng đường.
Ngày nay, Pripyat trở thành điểm đến của những người ham thích khám phá vùng đất bị bỏ hoang, vừa gợi nhắc về một thảm họa công nghệ, vừa là minh chứng sống động cho sức mạnh hồi sinh của tự nhiên khi con người rời đi.